27/09/2010 10:21 (GMT+7)
Tâm tình một nẻo Quê chung. Người về cố quận, muôn trùng ta đi.(Huy Cận?)
Hai câu thơ trên được cho là của nhà thơ Huy Cận, được nhà thơ Bùi Giáng trích dẫn trong lời tựa cho bản dịch "Lời cố quận" của ông. Hai câu đó có thực là của Huy Cận hay không, có thể không quan trọng lắm; cũng như khi đọc "Thiếu thất lục môn",
chúng ta không nên quá bận tâm đến tác giả có phải là tổ Đạt Ma hay
không. |
27/09/2010 06:10 (GMT+7)
Nắng mùa hè ấm áp, giúp cho vườn hoa ở Canada cảnh sắc rực rỡ. Một
hồ sen điểm vài cánh hoa hiếm quí tươi nhuần thanh khiết, làm ấm lòng
người thưởng ngoạn. |
27/09/2010 05:05 (GMT+7)
Trong mắt vợ ông, Tô Hoài là người đàn ông cực dễ tính: "cho ăn gì là ăn nấy chẳng bao giờ đòi hỏi"... |
26/09/2010 10:54 (GMT+7)
Giác Ngộ:
Là một tác giả lớn, một cây bút Nam Bộ tên tuổi trong làng văn học
đương đại, nhà văn Nguyễn Quang Sáng, Phó Chủ tịch Thường trực Hội đồng
Giám khảo cuộc thi Văn Thơ hướng về 1.000 năm Thăng Long - Hà Nội do Báo
Giác Ngộ tổ chức, tỏ ra rất hào hứng trong việc góp sức đãi cát tìm
vàng trong cuộc thi văn chương này. Trao đổi với PV Giác Ngộ, ông cho
biết: |
26/09/2010 10:49 (GMT+7)
Với người lớn tuổi, họ thường sống với quá khứ của
mình. Dường như đó là một phần của cuộc sống họ, giống như những dấu
khoanh tròn trong cây gỗ quý sau trăm năm chắt chiu trong lòng đất
những hạt mưa thấm cùng với từng tia nắng mặt trời. Ông Dương cũng
chẳng thoát khỏi cái ngoại lệ nhớ về đó, ông vẫn khao khát có một ngày
chính tay ông sẽ làm ra một chiếc chuông đồng |
26/09/2010 10:40 (GMT+7)
(GNO):
Dưới sự chủ trì của HT.Thích Trí Quảng, Tổng Biên tập và HT.Thích Giác
Toàn, Phó Tổng Biên tập Báo Giác Ngộ, hai Hội đồng Giám khảo Cuộc thi
Văn - thơ Phật giáo hướng về 1.000 năm Thăng Long - Hà Nội do Báo Giác
Ngộ tổ chức đã nhóm họp ngày 10-9 và đi đến công bố kết quả. |
26/09/2010 10:38 (GMT+7)
(GNO-TP.HCM):
Chiều hôm qua 25-9-2010, tại tòa soạn báo Giác Ngộ - TP.HCM, đã diễn
ra lễ trao giải cuộc thi văn thơ Phật giáo hướng về 1000 năm Thăng Long
- Hà Nội sau hơn 1 năm phát động và tổ chức. |
25/09/2010 19:30 (GMT+7)
Gia
đình tôi rời quê ngoại sang Huế một buổi sáng mùa xuân khi tôi lên bảy.
Chúng tôi thức dậy khi trời vừa tờ mờ sáng. Mấy dì, và nhất là bà
ngoại, đã thức giấc từ bao giờ. Ngoại tôi rơm rớm nước mắt ôm tôi vào
lòng. Mẹ tôi là trưởng nữ, mấy dì tôi còn trẻ chưa ai thành gia |
25/09/2010 12:51 (GMT+7)
Các con thương yêu
Những
lần kể chuyện cho phật tử nghe , hoặc qua những trang viết của mình
Thầy ít nhắc đến Ba của Thầy hơn Mẹ , vì Thầy thương Mẹ nhiều hơn Ba .
Người mà có tâm hồn cao cả , có chí hướng thiện , sống đem lại niềm vui
và hạnh phúc cho mọi người …Viết hoặc kể về họ rất dễ dàng. |
25/09/2010 12:47 (GMT+7)
Một
Con
đường đất đỏ,ngõ lối vào chùa Bửu Minh,bụi tung mù mịt. Chiếc xe ISUZU
đời mới còn bóng lộn, sơn màu trắng ngà hãm phanh dừng lại. Đậu dưới
hàng phượng vĩ trước sân chùa, mùa này hoa đang rộ nở đỏ thắm. Một chút
gió thoảng nhẹ, vài cánh hoa lìa cành đậu vào trần xe, vương lên kính xe
như những cánh bướm rừng đơn sơ , hoang dại. |
24/09/2010 21:40 (GMT+7)
Nói tới thơ Bùi Giáng là nói tới một thể
điệu ngôn ngữ kỳ lạ, dị thường, vừa chân phương đằm thắm thiết thân
thiết cốt, vừa dữ dội, xô ùa, đùa giỡn, dặt dìu, lay lắt cơn gió phù du
cát bụi dưới trời trăng hóa hiện, cưỡng bức ngữ điệu ngôn thanh về
phương trời khác. |
24/09/2010 07:09 (GMT+7)
Từ
thuở hồng hoang đến giờ, bóng tối luôn ngự trị phủ trùm cõi giới ta
đang trú ngụ, nhiều hơn là ánh sáng. Đam mê, dục vọng thấp hèn, sống
theo bản năng, đã tạo nên một độc tố tù mù vây bủa chúng ta. Căng mắt
thao láo ra nhìn chúng ta vẫn không nhìn xuyên xuốt qua được, lớp khói
mù vô minh dày đặc ấy. Bơi lội , sờ sẫm, quờ quạng trong “vùng tối nhạt
nhoà” đó,
ta thèm ánh sáng biết bao! |
23/09/2010 21:21 (GMT+7)
Xin chào nhau giữa con đường
Mùa xuân phía trước miên trường phía sau
Tóc xanh dù có phai màu
Thì cây xanh vẫn cùng nhau hẹn rằng…
(Bùi Giáng) |
23/09/2010 21:16 (GMT+7)
Các ngôi chùa ở Việt Nam không đồ sộ nguy nga như các chùa ở Ấn Độ,
Trung Hoa, Thái Lan và Cao Miên; nhưng rải rác đó đây, đâu đâu cũng có
chùa. |
23/09/2010 03:51 (GMT+7)
Tôi học lớp ba trường huyện cách đây hơn nửa thế kỷ. Vốn liếng trí thức,
văn chương của chúng tôi thời đó nằm gọn trong Quốc Văn Giáo Khoa Thư.
Đây là một bài thơ tôi thuộc lòng từ thời đó đến bây giờ: bài " Lính thú đời xưa". |
22/09/2010 20:19 (GMT+7)
macgiang@y7mail.com
thnhattan@yahoo.com.au
01. Trái ngọt tình thương
02. Lệ đá đơm bông
03. Hoa Đàm reo nhân thế
04. Nói đi
05. Thôi nghe
06. Biết chưa
07. Biết rồi
08. Điểm nụ cành khô
09. Dù có vô thường - 1
10. Đừng đổ giọt đau |
22/09/2010 19:08 (GMT+7)
Tổ
quốc làm trọng, ai cũng thấy như thế. Nhưng khái niệm tổ quốc thì mông
lung,xa vời vợi, còn con chúng ta là máu thịt của chúng ta, bên cạnh ta. |
22/09/2010 17:24 (GMT+7)
Với tôi, sống trong nghệ thuật và cảm nhận nghệ thuật là điều hạnh phúc nhất.
Nghệ thuật trong tôi không phải là những gì kì vĩ, hào nhoáng, cũng
không phải là những gì đẹp, lộng lẫy, đơn giản nghệ thuật đối với tôi là
những khoảng lặng,
trầm buồn, những gì thuộc về thiên nhiên…bát ngát, xanh tuơi. |
21/09/2010 20:42 (GMT+7)
Chị
Nga gốc người Sài Gòn, kinh doanh làm ăn ở Gia Lai. Ăn Tết ở Sài Gòn,
mồng 04 đưa con ra Gia Lai thăm người thân và đi lễ chùa. Chị đưa ba con
hai gái một trai, cháu gái đầu 18 tuổi, cháu thứ hai 16, cháu út 08
tuổi, cùng với bà Vú 64 tuổi. Ngồi uống nước trà chị giới thiệu bà vú
đây ở với gia đình con 20 năm, cả ba cháu đều do vú chăm sóc nên con mới
rảnh tay mà đi làm ăn xa.
|
21/09/2010 20:32 (GMT+7)
Áo
lụa mẹ choàng trắng trong như nguyệt bạch, trăng đậu trên vai trên
vuông áo ngắn dài. Lóm đóm hoa lóm đóm sao, mẹ trẻ trung như thời con
gái, |
|