Theo cái thấy của nhà thờ thì những người đồng tính luyến ái
không nên có tình dục đó. Quan niệm gần nhất của nhà thờ là những người
đồng tính từ khi sinh ra đã thế rồi và họ đâu có muốn như vậy. Thành ra
mình phải chấp nhận họ. Phía nhà thờ mới đi được tới chỗ đó thôi. Còn
chuyện những người đồng tính quan hệ tình dục với nhau thì nhà thờ chưa
chấp nhận.
Khi những người đồng tính nói tới một cái quyền là những người đồng
tính có thể cưới nhau, có thể làm hôn thú đàng hoàng thì Giáo hội nói
rằng không, cái đó là không có đạo đức. Mà không có đạo đức thì không có
quyền làm. Lập trường của Giáo hội Công giáo hiện bây giờ là đang như
vậy.
Ngày xưa Natural law. Aristote khởi xướng lý thuyết gọi là “Luật lệ
thiên nhiên”. Ông nói, bất kỳ cái gì ở trong vũ trụ cũng đều có một công
dụng hết. Ví dụ Trời sinh ra cái răng để nhai thức ăn, sinh ra cái lưỡi
để nếm, sinh ra con mắt để nhìn.
Sau này Giáo hội đã chấp nhận lý thuyết đó. Nói rằng đó là chính là
Thượng đế đã sinh ra như vậy. Hỏi : «Thượng đế sinh ra tình dục để làm
gì?»
Trả lời một cách rất là dĩ nhiên : «Sở dĩ con người có năng lượng
tình dục là để có con, để có sự nối dõi. Tại vì bất cứ một hiện tượng
nào trong vũ trụ đều phải có một mục đích hết… Đó là ý muốn của Thượng
đế.»
Vì vậy cho nên tình dục chỉ là để có con thôi. Còn đối với những
người đồng tính luyến ái thì họ đâu có con? Vậy nên tình dục của họ là
không đúng. Do đó tình dục của những người đồng tính luyến ái bị lên án.
Đó là lý luận của nhà thờ trong một giai đoạn nào đó, của lịch sử. Và họ căn cứ trên cái gọi là « luật tự nhiên ».
Luật tự nhiên là bất cứ một hiện tượng nào trong vũ trụ đều có một
mục đích, có một công dụng rõ ràng. Cái răng để nhai, con mắt để thấy
thì tình dục để tạo ra những em bé. Mà nếu tình dục không phải để tạo ra
em bé thì đó là sử dụng sai.
Nhưng có những người họ lý luận như thế này: Con mắt là để thấy,
nhưng có nhiều người dùng con mắt trừng lên một cái để cấm đoán thì con
mắt đó đâu phải để thấy, mà là để cấm.
Con mắt còn dùng để đưa tình, chứ con mắt đâu phải chỉ để thấy không thôi. Vậy thì tình dục cũng thế.
Tình dục, mục đích của nó là làm ra những đứa con nhưng mà tình dục
cũng có thể dùng để tỏ bày tình cảm của mình đối với một người mà mình
thương rất nhiều, coi người đó là người mình tin tưởng nhất trên đời.
Những người nghĩ như vậy họ chấp nhận chuyện tình dục giữa những người
đồng tính luyến ái.
Cũng như là con mắt tuy là để nhìn nhưng con mắt cũng có thể để háy, để nguýt, để trừng trừng, để ngăn cấm .v.v…
Cho nên trong đạo Phật có rất nhiều không gian tại vì đạo Phật có chữ “Khai”. Khai tức là khai mở, có những trường hợp đặc biệt mình có thể khai mở.
Trong những trường hợp đặc biệt mình có thể phá thai để kiểm soát
sinh nở được. Có những trường hợp mà mình có thể giúp người kia chết
một cách an lành, có những trường hợp mình có thể nói dối. Nhưng tất cả
những cái đó đều phải làm trên căn bản của tình thương.
Nếu không có tình thương, nếu không theo tiêu chuẩn mê - ngộ, lợi - hại, khổ - vui thì mình không thể làm được.
Có những triết gia như là Kant không chịu như vậy. Kant nói rằng có
những mệnh lệnh, những nguyên tắc tuyệt đối phải tuân theo. Ví dụ không
nói dối là tuyệt đối không nói dối, không thể lấy cớ này, cớ nọ để nói
dối được. Mọi trường hợp đều phải nói thật 100%. Tại vì mình muốn làm
như thế nào để tất cả những người khác đều làm như mình hết.
Đó là một thái độ rất cứng.
Quan điểm đó cho rằng, cái đúng và cái sai, cái chính và cái tà là do
Thượng Đế quyết định chứ không phải do con người quyết định.
Cái đó nó đúng vì Thượng đế bảo là nó đúng. Cái đó sai vì Thượng đế
nói nó sai. Mình chỉ đi theo thôi. Thượng đế là tạo hoá còn mình là tạo
vật.
Khi tạo hoá dựng ra con người, dựng ra vạn vật thì tạo hoá bỏ cái
đúng và cái sai vào trong đó. Vì vậy cho nên cái đó gọi là mệnh lệnh của
Thượng đế. Và nó có tính cách tuyệt đối.
Đạo Phật thì không cứng nhắc như vậy, nền đạo đức của đạo Phật có phương tiện quyền xảo gọi là “Khai”, đó là sự linh động.
Một mặt là « khai », một mặt là « giá ». Giá tức là ngăn lại. Ngăn
lại cái hành động đó, tuy là nó không gây ra đau khổ, nhưng nếu để cho
đi quá đà thì nó sẽ gây ra tai hại.
Trích pháp thoại "Những Đóng Góp Của Đạo Bụt Cho Nền Đạo Đức Toàn Cầu" của Hòa thượng Thích Nhất Hạnh