Kích cỡ chữ:  Giảm Tăng

01.    Dòng sông, tôi gọi Tên Em
02.    Sắc – Không, mỉm nụ vô cùng
03.    Tọa thị phương dài
04.    Không mộng hoa gầy
05.    Tỉnh mộng hồn đau
06.    Giã từ quán trọ
07.    Từ giã con tàu
08.    Hành trình lữ thứ
09.    Cùng ta xuyên vũ trụ
10.    Tử Thần lên tiếng
 

Dòng Sông, Tôi Gọi Tên Em 

Tháng 12 - 2002

 

Dòng sông tôi gọi tên em

Nước xanh in bóng êm đềm thời gian

Nước không rẽ sóng đôi hàng

Sông nào uốn khúc bẽ bàng bờ lau

Nước ơi đừng có đi mau

Sông ơi đừng cạn cho tàu ngược xuôi

 

Dang rộng bàn tay lên bờ xuôi ngược

Xây lại ngân hà bên cầu ô thước

Nới rộng thời gian, làm hẹp lại không gian

Khép kín đợi chờ mong mỏi của nhân gian

Dù thương đau đừng đập vỡ cây đàn

Dù không gảy và cây đàn không lên tiếng

Dòng sông xưa sao không về một chuyến

Bến đò ngang dù lối cũ rêu xanh

 

Nước xưa yên lặng trong lành

Không vương sóng gợn không tranh gió lùa

Lợi danh rao bán không mua

Ngàn vàng ế ẩm dư thừa mà thôi

Nhìn trông sỏi đá lên ngôi

Ngàn xa rũ bóng lên đồi trinh nguyên

Nhìn trông thấp thoáng con thuyền

Trùng khơi sóng bạc bóng thuyền còn đây

Nhìn trông én liệng truông mây

Én chưa mỏi cánh phủ dày hơi sương

Nhìn trông loáng ánh tà dương

Gợn soi nhòa nhạt khói hương lên màu

Nhìn trông lối trước cửa sau

Cỏ cây rợp bóng con tàu lại qua

Nhìn trông ngày lại ngày qua

Thời gian nào gõ nhịp xa nhịp gần

Nhìn trông một áng phù vân

Lửng lơ khắp chốn phong trần sá chi

Trên đường tôi đã bước đi

Đừng vương cát bụi đừng suy lượng nhiều

Tôi không nói tiếng nâng niu

Tôi không lượm lặt chắc chiu giữ gìn

Tôi còn nhịp thở không xin    

Đến khi lịm tắt tôi tìm bước sau

Ngàn xưa sông vẫn một màu

Trầm trầm mặc mặc ngàn sau cũng là

Từng không vọng tiếng lan xa

Cây in bóng nước hoa sa lững lỡ

Cuộc đời tôi một câu thơ

Câu thơ dù tắt, chưa mờ nhân gian

Cuộc đời tôi một âm vang

Âm vang dù tắt, không màng bóng đêm

Sông xưa đó vẫn êm đềm

Đưa tay vốc nước vãi rèm phù vân

Nghe trong sóng vỗ gieo vần

Âm theo tiếng bóng theo hình ngàn năm

Dù ai mượn tiếng thánh nhân

Tôi xin mượn tiếng thế gian tôi dùng

Dù ai oanh liệt trung trinh

Tôi xin muôn kiếp bóng hình nhỏ nhoi

Nổi trôi vạn nẻo luân hồi

Bồng bềnh muôn hướng nhưng tôi vẫn còn

 

Một điểm son, muôn đời xin ghi mãi

Một dấu hài, vạn thuở vẫn chưa pha

Đôi tay nâng một cành hoa

Ngàn sao lấp lánh ngân hà rụng rơi

Đôi chân một bước trong đời

Tử sinh nín thở, hết lời nỉ non

Sông xưa bến cũ vẫn còn !!!

 

Sắc Không Mỉm Nụ Vô Cùng

Bài nầy tôi viết vào dịp Tết Tây 2003,

Trong lúc đang thăm viếng một ngôi chùa nhỏ,

nghe tiếng tụng kinh của một vị Thầy, và quý Phật tử

trong buổi lễ hàng tuần của ngôi chùa này.

 

Tôi nằm nghe từ nơi chùa nhỏ

Pháp âm vi diệu của Phật Đà

Nghe như Hội Linh Sơn còn đó

Bóng thời gian năm tháng không xa

Ngày xưa Đức Phật

Dưới cội Bồ Đề

Lục thông chứng đắc

Chân lý trổ hoa

Hoa chân lý hiện sinh trên lộ trình muôn nẻo

Pháp huyền vi có mặt từ nhịp bước vạn đường

Đức Thích Ca

Đã đón nhận từ hai ngàn năm trăm năm trước

Tôi mỉm cười

dong ruổi mấy chục thế kỷ sau

Giải thoát là gì ?

Sinh tử là gì  ?

Nếu không sinh làm sao có tử ?

Không luân hồi nói giải thoát mà chi ?

Có với không, thật ra chỉ một chữ

Không với có, nhận ra chỉ một lời

Chữ với lời tôi nói để mà chơi

Hèn chi Ba trăm hội thuyết kinh

mà chưa từng lên tiếng

Phật với chúng sinh

Phàm với Thánh

Tôi với người

Thật ra như một nụ cười

Nụ cười vụt tắt trên môi điểm hồng

Điểm hồng hai chữ có không

Có không rũ mặt điểm hồng còn nguyên

Sông xưa bến cũ con thuyền

Trời xanh mây trắng chim chuyền xa đưa

Đã không thì mấy cũng vừa

Có thì một điểm cũng thừa mà thôi

Ô kìa mây gió lên ngôi

Cỡi trên sóng bạc rụng rời trăng sao

Vượt từng không, phớt hồng mao

Xa in dấu ngọc cây đào trước sân

Hèn chi Đức Thích Ca bảo

Ta chưa từng sinh ra

Ta chưa nhập niết bàn

Tam vô từ đó tôi mang

Tứ đức rũ sạch trên đàng tôi đi

Tôi đi từ chỗ không đi

Luân hồi không đến ngại gì có không

Tôi đi pháp giới rỗng không

Tôi về vạn hữu hằng còn hiện ra

Tôi đi không cửa không nhà

Tôi về lầu các phong ba rêu mờ

Thì ra Đức Phật

Nói chữ Pháp thân

Ngàn sao vụt tắt

Hiện bóng phù vân

Mười phương thế giới ba ngàn

Chân lông nguyên vẹn chưa tràn phải không

Nhẹ hơn một áng mây hồng

Vô chung vô thỉ cũng đồng thế thôi

Biển sông nào khác núi đồi

Tử sinh còn ngắn hơn hồi chuông ngân

Tay cầm hạt chuỗi chưa lần

Long Hoa đã hiện, Linh Sơn chưa tàn

Ngược dòng thời gian

Đứng trên đồi vô thỉ

Vạn hữu mênh mang

Lưu tận đáy vô chung

Sắc, Không mỉm nụ vô cùng !

 

Tọa thị phương đài

Tháng 7 – 2008

 

Đạo mầu nhiệm thể từ bi

Muôn loài thấm nhuận tư nghì pháp vương

Đạo vàng nhiệm thể tình thương

Chúng sanh tắm gội sáu đường trầm mê

Linh Sơn kéo tới Tào Khê

Hăm sáu thế kỷ chưa hề đổi thay

Xa hơn, từ thuở mảy may

Hồng hoang kết tạo dựng xây phù trần

Sâu hơn, trùm khắp pháp thân

Thỉ chung khép cửa tinh lân không còn

Huyền môn vết cũ lối mòn

Trùng trùng hoa tạng điểm son vô bờ

Sắc không đôi ngả trơ vơ

Vô sinh vô trụ hư vô rợn hồn

Đưa tay bắt bóng càn khôn

Đêm tàn nguyệt khuyết vuông tròn bặt âm

Diệu huyền đạo lý thậm thâm

Không còn sinh thể mê lầm mới thôi

Phương đài tọa thị lên ngôi

Nụ hoa hàm tiếu tuyệt vời thiên thu

Không còn bóng dáng thật hư

Hỏi chi viễn mộng mây mù ngàn năm.

 

Không mộng hoa gầy

Tháng 7 – 2008

 

Người ta có mộng hoa vàng

Tôi không có mộng lang thang muôn đường

Người ta có mộng hoa hương

Tôi không có mộng nghê thường trần gian

Nên đi khắp nẻo đàng tràng

Nên về khắp chốn dọc ngang chẳng sờn

Hỏi chi góc biển đầu non

Ngại chi vết cũ lối mòn phù sinh

Ngàn xưa chiếc bóng vương hình

Ngàn sau gối mộng tự tình phiêu du

Ta còn có cả thiên thu

Ta còn có cả mịt mù thỉ chung

Đi chưa hết nẻo đường cùng

Về chưa hết nẻo điệp trùng xa xưa

Hư vô trống rỗng dư thừa

Thì ta đi mãi cho vừa lòng ta

Hoa vàng rồi cũng sương pha

Hoa hương rồi cũng la đà bèo mây

Ta không ôm mộng hoa gầy

Bờ rêu thấm lạnh xát xây úa tàn

Ta không ôm mộng hoa vàng

Một mai tím ngắt hoa vàng nơi đâu

Ta đi không trước không sau

Bước chân là mỗi nhịp cầu lại qua

Ta đi không cửa không nhà

Hành trình là chốn ta bà phiêu dinh

Khi nào kết thúc tử sinh

Thì ta chấm dứt hành trình ta đi.

 

Tỉnh mộng hồn đau

Tháng 7 – 2008

 

Trần gian thống nỗi Ta Bà

Thế gian thống nỗi trầm kha đọa đày

Mới sinh nguyên lộ trắng tay

Ngày tàn ngọn cỏ lung lay bụi mờ

Vậy mà suốt kiếp vật vờ

Nổi trôi oan nghiệt muôn bờ lao linh

Ngã nhân bào ảnh tuyệt tình

Lợi danh tráo đấu xẫu mình cùng ta

Thanh xuân vật lộn xông pha

Cội cằn tóc trắng chưa pha nỗi niềm

Đến khi hắt gió đứng tim

Buông tay nhắm mắt mới im lặng sầu

Ô hay cuộc lữ con tàu

Lại qua biết mấy sắc màu thời gian

Sao không dừng lại bên đàng

Trước khi rũ cánh lá vàng nhẹ bay

Cho ta bớt nỗi đắng cay

Cho người bớt nỗi trả vay muộn màn

Cớ chi xéo dọc xẻ ngang

Ngược xuôi cong quẹo, bẽ bàng bờ lau

Người đau như thể ta đau

Ta đau như thể người đau khác nào

Đeo chi giấc mộng chiêm bao

Bừng con mắt dậy đổ vào hồn đau.

 

Giã từ quán trọ

Tháng 7 – 2008

 

Có một ngày ta giã từ trọ quán

Nét rong rêu phủ kín quãng đường qua

Để vẽ thêm dấu vết cõi ta bà

Cát bụi bay dập vùi phơi sỏi đá

 

Có một ngày ta giã từ nhân thế

Đã đẳng đeo một cuộc lữ trăm năm

Tiếng thương yêu vạn hữu kết hoa đăng

Làm hành trang trên nhịp cầu sinh tử

 

Có một ngày ta tạ từ xe cũ

Mượn một lần dong ruổi kiếp ba sinh

Đường trần gian xây xát thể băng trinh

Cạn sinh lực xin giã từ một chuyến

 

Có một ngày ta về căn gác nhỏ

Đã ra đi từ thuở mới phiêu du

Bước lang thang trên vạn nẻo diêm phù

Đường quê cũ đợi chờ ta lâu lắm

 

Ta trở về giữa đêm tàn giá lạnh

Nhặt thời gian nhìn dấu vết đi qua

Nét rong rêu phơi tàn tạ úa già

Hình bóng cũ nhìn ta thương gió bụi

 

Có một ngày ta về như thế ấy

Để rồi đi thuyền vũ trụ tinh mơ

Đến và đi như bỏ ngõ bao giờ

Ta đứng lại là thỉ chung biến mất.

 

Từ giã con tàu

 

Mang một kiếp trên hành trình phiêu lữ

Ba vạn sáu gõ nhịp tháng ngày qua

Ta bước đi chưa hết cõi ta bà

Tâm còn đó những lực tàn xuống dốc

 

Trời đất rộng thu dần khung cửa hẹp

Nẻo tung hoành bít lối nhỏ trơ vơ

Sức bình sinh đã cạn kiệt tàn khô

Xe huyễn hóa đang thời kỳ rệu rã

 

Chân khẳng khiu đỡ tấm thân tàn tạ

Tay hao gầy vén bức ảnh thời gian

Mắt mù mờ nhìn không quá mấy gang

Vai co rút đâu còn ngang mấy thước

 

Căn phòng nhỏ chỉ ra vô lê bước

Ngồi không xong, đi dứng cũng ê mình

Cả cuộc đời xin trả lại lao linh

Ôm mộng mị gối đầu trên đỉnh bạc

 

Ta vẫn nghe thuở hồng hoang ca hát

Cõi thiên thu khép mở biết bao lần

Bụi phong trần góp gió đãi phù vân

Vẽ bước chân trên muôn ngàn thiên lý

 

Chiều xuống thấp nắng vàng rơi yếu ớt

Hoàng hôn về chim vỗ cánh bay mau

Thế thì ta xin từ giã con tàu

Kẻo phụ lòng một sân ga chuyển tiếp.

 

Tháng 8 – 2008

 

Hành trình lữ thứ

 

Chiều xuống thấp rừng cây nghiêng bóng núi

Gác lưng trời mây kéo ngả đầu non

Đàn chim muông mạnh cánh đuổi hoàng hôn

Đêm thôi thúc ngập ngừng khung cửa khép

 

Trời đất rộng thu dần vào ngõ hẹp

Bóng chiều hôm gối mộng đón trăng ngàn

Biển trùng khơi lồng lộng sóng âm vang

Ta đứng đó giữa hư vô bất tận

 

Gió thét núi vạt rừng khua thăm thẳm

Trăng gọi sao bóng tối phủ hoang mờ

Một mình ta đếm từng bước tiêu sơ

Đi đi mãi trên hành trình lữ thứ

 

Tiếng thiên thu chờ ta đó

Chốn vô tận đợi ta về

Và người em bé nhỏ

Ta dẫn bước em đi

 

Một điểm son không muốn tắt

Bờ không sắc chẳng đôi đàng

Linh Sơn reo gió hát

Ta khơi mạch Tào Khê

 

Bóng dáng em lộ diện từ vô thỉ

Vóc thân ta có mặt đến vô chung

Nhịp tử sinh gõ từng bước vô cùng

Đi đi mãi giữa đôi dòng huyễn hóa

 

Cõi diêm phù còn phiêu bồng muôn thuở

Thì ta đây hiện hữu đến muôn đời

Và em ơi, cùng dạo bước rong chơi

Đi đi mãi giữa thềm hoang vạn thể.

 

Tháng 8 – 2008 

 

Cùng ta xuyên vũ trụ

 

Ta tìm lại đống tro tàn dĩ vãng

Để còn gì quá khứ những ngày qua

Đời là một giấc mơ, loang vết nhạt nhòa

Vẫn lưu dấu trong thềm hoang ký ức

 

Đêm canh dài, ngàn sao không muốn tắt

Ta nhìn trông cho thẩm thấu đêm thâu

Gối đầu non, nghiêng ngửa vạn tinh cầu

Duỗi góc biển, lung linh bờ ảo tượng

 

Nhớ ngày xưa, ra đi trên muôn hướng

Đến hôm nay, đứng cuối nẻo đường xa

Em vẫn còn đây, ta vẫn là ta

Nhưng dĩ vãng rêu mờ phơi gió bụi

 

Hình ảnh cũ phôi pha mờ sương khói

Bóng hình xưa phai nhạt ngả bờ cây

Máy trí não khơi nhịp kéo truông mây

Nhưng nắm bắt, mảnh phù du tan vỡ

 

Nếu là mộng, sao còn lưu nỗi nhớ

Nếu không thực, sao chẳng khuất niềm quên

Em vẫn nguyên trinh, ta chẳng xa em

Cùng ẩn hiện giữa bức tranh không sắc

 

Em không nói, ta nhìn em giây lát

Nhịp đăng trình, lại cất bước ra đi

Thế thì thôi, không cần nói năng chi

Em hiện hữu cùng ta xuyên vũ trụ.

 

Tháng 8 – 2008 

 

Tử Thần lên tiếng !

 

Này Tử Thần, có gan thì lộ diện

Hễ có làm có chịu, mới xứng danh

Đừng thấp tha thấp thỏm, chạy loanh quanh

Lén chụp bắt mà gọi Thần sao được

 

Ta từng nghe khắp đông tây nam bắc

Ngươi ra tay thì hết cách tìm cầu

Vậy thì ngươi lẩn quẩn trốn nơi đâu

Có bản lãnh, hãy trườn ra ánh sáng

 

Dù phàm phu, ta đây đâu có ngán

Ngươi là Thần, mà tiểu tử thế sao

Vội ra tay, rồi dở chước bôn đào

Mang tiếng Thần, quá ô danh không hĩ !

 

Ta hỏi thật, nếu nhà ngươi biết chuyện

Bắt vạn loài phải chết, bởi do ngươi

Chết đoạn đành, chết nghiệt ngã, chết tươi

Nếu là ngươi, hãy mau mau lên tiếng

 

Người ta dựng biết bao nhiêu cốt truyện

Có bàn tay lông lá của Tử Thần

Hay là ai, rồi tiếm vị tiếm danh

Tranh tối sáng, phải trắng đen, ngả ngũ

 

Có một kẻ dáng trượng phu quân tử

Dõng dạc tuyên, làm gì có tử thần

Không một ai là thần tử thần sinh

Băng sinh tử chỉ là dòng chuyển hóa

 

Đừng buôn Thần bán Thánh, lòa thiên hạ

Hù nhân gian, dọa nạt kẻ nhát gan

Làm con buôn cho những kẻ manh tâm

Giả phù phép để kiềm tiền cơm cháo

 

Đã là Thần, thì đường đường chân tướng

Đâu có chuyện núp mái khói am tranh

Tử, tức cuối đời ; Sinh, tức chuyển sanh

Khắp sáu nẻo ba đường đều như thế. 

 

Tháng 8 – 2008

 

10 bài – Hoa Đạo Pháp 01-11
Thơ Mặc Giang
macgiang@y7mail.com
thnhattan@yahoo.com.au

Trên Facebook

 

Âm lịch

Ảnh đẹp

Từ điển Online

Từ cần tra:
[Dịch văn bản]
Tra theo từ điển: