12/04/2017 19:07 (GMT+7)
Số lượt xem: 67
Kích cỡ chữ:  Giảm Tăng

Một hôm Phật nói Ta sắp nhập Niết bàn rồi, ai muốn hỏi gì thì hỏi ngay đi.


 

Phap hoa 

Các vị Bồ-tát nhao nhao hỏi:

·         Thế tôn, có pháp môn nào giúp cho mau thành Phật không? (Pháp Hoa).

 

Ối trời! Thành Phật đã là chuyện hy hữu, tu hành nhiều đời nhiều kiếp trầy vi tróc  vảy chưa ăn thua gì mà bây giờ còn muốn cho mau thành Phật nữa ư?

 

Vậy mà, Phật tủm tỉm cười:

·         “Có đó. Có một pháp môn giúp cho mau thành Phật đó. Pháp môn này gọi là Vô Lượng Nghĩa. Bồ-tát nếu tu được pháp môn Vô Lượng Nghĩa này sẽ mau thành đạo Vô thượng Chánh đẳng Chánh giác!”.

·         Nhưng, sao gọi là Vô lượng nghĩa?

·         “Vô lượng nghĩa này từ một pháp sanh ra, một pháp ấy chính là Vô tướng”.

·         Nhưng, sao gọi là Vô tướng?

·          “Vô tướng đây nghĩa là vô tướng mà chẳng phải vô tướng, chẳng phải vô tướng mà vô tướng, nên gọi là Thật tướng”.

 

Thiệt là lùng bùng lỗ tai! “Vô tướng mà chẳng phải vô tướng, chẳng phải vô tướng mà vô tướng”…

Thì ra để thấy được Thật tướng thì phải tu pháp Vô tướng. Vì còn thấy có tướng, còn dính mắc vào tướng, còn loay hoay trong tướng – cái biểu hiện bên ngoài – thì không thể thấy Tánh.

“Phàm sở hữu tướng giai thị hư vọng”. Hễ còn có tướng thì đều là hư vọng cả thôi. Cho nên mới bảo một khi “thoát khỏi các tướng thì được gọi là Phật” (Kim Cang: ly nhất thiết tướng tức danh chư Phật).

Có vẻ dễ nhỉ?

Nhưng. Còn lâu! Còn lâu mới thoát được!

 

Nhớ rằng Vô tướng mà chẳng phải vô tướng, chẳng phải vô tướng mà vô tướng.”… mới là thật tướng. Nếu không thì thành gỗ đá mất thôi.

Cho nên cái  chân không cũng chính là cái diệu hữu, cái diệu hữu cũng chính là cái chân không đó thôi!

Bấy lâu xà quần, dính mắc. Bấy lâu khắc khoải loay hoay. Không ai buộc cả. Tự mình buộc rồi tự mình gỡ. Mau hay chậm, tùy nghi!

Bấy lầu sống trong hữu tướng, sống trong hư vọng, trong cái “vậy mà chẳng phải vậy”,  cứ tưởng thiệt, cứ tưởng bở, bị lường gạt hoài mà chằng hay biết! Tỉnh ngộ thì nhiều khi đã muộn.

Cho nên biết buông bỏ, biết sống trong cái “vô tướng / thật tướng” kia thì hết sinh sự!

Phật giải thích rõ hơn: “Các pháp xưa nay vắng lặng như hư không, sanh trụ dị diệt niệm niệm chẳng dừng mà bản thể của nó vẫn là như như bất động, thường trụ: nó chính là vô tướng”.

 

Sinh sự là tại mình.

Mau chậm là tùy mình đó vậy.

 

Đỗ Hồng Ngọc

http://www.dohongngoc.com/web/

Trên Facebook

 

Âm lịch

Ảnh đẹp

Từ điển Online

Từ cần tra:
[Dịch văn bản]
Tra theo từ điển: