11/01/2014 21:02 (GMT+7)
Số lượt xem: 814
Kích cỡ chữ:  Giảm Tăng


      PHÚ KHAI MÃ ĐÁO

Trước đèn lần dỡ trang xưa

Chợt thấy bụi về vương vãi

Trời Nam vĩ đại

Đất Bắc lăm le


 

Lịch sử lăn xe

Nghiền quân thống trị

Hí hí hí hí…

Lộc cộc lộc cộc…

Tân niên mã tộc

Nhớ nghĩa kiên trung

Tung Thiết Mã đuổi giặc, Phù Đổng oai hùng

Cỡi Bạch Câu thỉnh kinh, Đường Tăng tự tại

Ung dung Xích Thố qua ải

Nhẹ nhàng Kiền Trắc vượt thành

Vó câu ngàn dặm tung hoành

Bia đá muôn đời ghi dấu

Trận mạc xông pha kề anh hùng chiến đấu

Đời thường lam lũ tải hàng hóa thông thương

Phi nước đại nuốt đường trường

Hý ba quân bừng nhuệ khí

Nay thời thái bình thạnh trị

Ngựa giờ cũng đã thảnh thơi

Đua trường thử sức tranh chơi

Thắng cảnh đưa người đi dạo

Mã đáo thành công nhờ phải đạo

Mai khai phú quý dựa đa tài

Đường dài mới biết ngựa hay

Vượt qua chông gai ô nhục

Mĩm cười nguy nan hạnh phúc

Tim hồng thắm thiết sắt son

Cho ân nghĩa được vẹn tròn

Cho đời đạo ca thân ái

Cho ngàn năm sau nhớ mãi

Bóng ngựa in dài trên chữ S thương thương…

 

        VỊNH NGỰA

  Chiến chinh rong ruổi khắp nơi

Hòa bình vận chuyển giúp đời hôm mai

  Đường trường nước đại đua tài

Đêm trường cô độc lai rai cỏ sầu…

 

Một trắng đêm thôi đã thấy dài

Ngàn xa mới biết ngựa anh tài

Một lòng hiếu nghĩa không tà dục

Trọn kiếp trung kiên chẳng đổi thay

Sức mạnh vượt đường tôn mã lực

Bạn hiền chỉ lối có chàng trai

Tuy là gia súc người yêu quý

Kìa tượng kiêu hùng tung gió bay

Từ xa lốc cốc… rộn trên đàng

Tuấn mã đâu về chợt hý vang

Đã xả bọc thây bao hảo hán

Từng chuyên chở mộng khắp trần gian

Ngày đưa Quan Vũ nên cơ nghiệp

Đêm rước Đạt Đa đắc đạo vàng

Hậu thế lưu danh tôn nghĩa khí

Giúp đời thịnh vượng mãi an khang

 

  CÂU ĐỐI NGỰA

 

Người tài không phân già trẻ

Ngựa khỏe chẳng kể thấp cao

 

Ngựa vẽ trên tường nào cỡi được

Bánh in ở giấy chỉ xem thôi

 

Một lời nói ra , bốn ngựa đuổi đành thôi

Chữ ký buông rồi, ngàn voi dày chẳng xóa

 

Thái Tông đắm sắc lụy xà để oan ức tru di Nguyễn tộc

Nguyễn Huệ thương dân phi mã cho căm hờn sát thác Thanh bang

 

Xưa chinh chiến vó ngựa hùng hồn giúp hào kiệt diệt tan cường bạo

Nay thanh bình ngọn cờ rực rỡ tung quê hương bay đến phồn vinh

 

Đêm Giao thừa, Lưu Bang chém mãng xà nướng lửa cao hừng hực

Sáng Nguyên đán, Hưng Đạo thúc tuấn mã phi nước đại dập dồn

 

Mai xòe hạnh phúc hương lan rộng

Ngựa đến thành công vó đổ giòn

 

Tàn bạo rứa mãng xà ơi ! Nỡ phun chi khói lửa mịt mù; gây đổ nát, tang thương, quằn quại

Vươn xa nhe tuấn mã nhé! Hãy hí lên vó câu giòn giã; đem thanh bình, thịnh vượng, thương yêu

 

Trừ yêu sát quỷ, Tề Thiên từng náo động thiên cung, phò Tam Tạng lưu danh rạng rỡ

Cõi ngựa xem hoa, Từ Thức bỗng lạc du tiên cảnh, về trần gian luyến sắc bâng khuâng

Chiều ba mươi, rắn vẫy đuôi ngoe nguẩy, âm thầm từ giã thế nhân

Sáng mồng một, ngựa tung vó hào hùng, kiêu hãnh khai trương xuân sắc

 

Cảm thương gà ngửa cổ gáy sớm hôm cho dân chúng am tường thời khắc

Khâm phục ngựa xả thân phò xã tắc giúp anh hùng tiêu diệt ngoại xâm

 

Thay ngựa giữa dòng đời thế thái

Phụ tình lúc nạn nợ tiền khiên

 

Đó ngựa bệnh đau cả tàu bỏ cỏ

Đây người số đỏ trăm họ xin tiền

 

Trần thế xa xôi, khúc khuỷu, gập ghềnh; ngựa lướt băng ngàn nào nao núng

Nhơn tình thế thái, bấp bênh, bạc bẽo; chó lưu luyến chủ mãi trung thành

 

 

Sáng mua chiều xé, vé số mua hoài chưa tới số

Nay giữ mai buông, đất đai giữ chặt cũng rơi đai

 

Đường Tăng ở tăng đường đương tằng hắng

Lão Đại nhìn đại lão lại đảo điên

 

Dốc đứng trời khổ ngựa lính

Người khó tính nhọc anh em

 

Người thuần đạo không lang chạ lả lơi

Ngựa tinh hơi chẳng lăng loàn trắc nết

Bạn hiền như thành lũy

Ngựa quý tợ đại bàng

 

Ngựa hay không thay dáng chạy

Người tốt chẳng nuốt lời qua

 

Roi vun vút ngựa băng ngàn

Nắng huy hoàng cây trổ lộc

 

Ngựa giỏi vung roi liền hiểu

Người hay nghe tiếng đã rành

 

Ngựa què khoan phi nước kiệu

Người yếu chớ hóng gió đêm

Ngựa quèn chẳng chở đến nhà

Người khốn không qua khỏi nạn

 

Thúc ngựa vút roi

Thử người dùng bạc

 

Việc làm chẳng  xong như ngựa cộc đuôi

Chuyện nói chưa hết tựa cầu gãy nhịp

 

Ngựa ăn chút cỏ khỏi lệ nhỏ đường dài

Xe đổ đầy xăng phòng mặt nhăn đồng trống

 

Chăm sóc ngựa con, ngày nọ vươn thành tuấn mã

Dưỡng nuôi chú tiểu, đêm kia ngộ hóa thiền sư

 

Không chó bắt mèo đớp cứt

Thiếu voi dùng ngựa qua đường

 

Tránh ngó mõm chó vó ngựa

Đoán dựa cựa gà ngà voi

 

Ngựa non háu đá, người cả ưa sai

Ngựa non háu đá, người dở hay khoe

 

Ô Truy tự sát trung vua Sở

Xích Thố nhịn ăn tưởng thánh Quan

 

Voi Việt oai hùng xông thẳng trận

Ngựa Thanh hoảng loạn chạy cong đuôi

 

Ngựa đánh rơi bao kỷ niệm dọc đường

Trăng nhặt chiếu những ân tình bên suối

 

Da ngựa bọc thây

Bao đai tròng kiếm

 

Dở cảnh sang ngang buồn đĩ ngựa

Bày trò thậm thụt tởm phim heo

 

Nương không sủng ái buồn đêm vắng

Ngựa chẳng ngó ngàng nhớ tuổi thơ

 

Hoàng hôn kéo lê thê, bóng đen phủ ngựa đen… lững thững về chuồng

Bình minh lên rực rỡ, mây trắng che cò trắng… chập chờn soi nước

 

Chủ giày vò, ngựa bò bấm chịu

Khỉ bố láo, hùm cáo xin thua

 

Ngựa quen đường cũ chìm ô trược

Người lạ lối xuân nổi hứng thi

Kiếp ngựa trâu đi đâu cũng khổ

Quân hùm hổ đổ cả mà vui

 

Ngựa chạy đường dài, dài giống ngựa

Sên bò liễu yếu, yếu như sên

 

Đầu trâu mặt ngựa ào ào

Gan sứa miệng hùm lí nhí

 

Dưới tàn dâm mát ma dâm dật

Bên cuộc đỏ đen ngựa đỏ au

 

Nước trong mây trắng, ngựa trắng tung đồi

Cỏ biếc trời xanh, két xanh hót nhạc

 

Trăng vàng soi đít ngựa, nguyệt lão não nùng

Lài trắng cặm phân trâu, mục đồng háo hức

 

Chợ cuối Đông nước đông, người đông hớn hở, mai đông rực rỡ

Đường đầu Xuân cỏ xuân, khí xuân nhẹ nhàng, sắc xuân huy hoàng

 

Tâm viên ý mã rỉ rả nói hoài

Mưu cáo chước lang lẹ làng tha sạch

 

Chó dựa chủ, ngựa dựa nài phải rành ai hãy trị

Tiểu nương thầy, con nương bố khéo lựa chỗ mà răn

 

Phóng qua song, song mã song song

Phù khỏi độc, độc long độc độc

 

Bạch mã tốt mã thăm gò mã

Kim hầu to hầu gọi chư hầu

 

Thẳng như ruột ngựa

Cong tựa liềm trăng

 

Cao thanh banh từng phần

Tốt mã rã cả đám

 

Trung giống chó,

Khó như sứ Diêm,

Im tợ thóc,

Khóc y ma,

La cà là ngựa kéo,

Lẽo đẽo đúng oan gia…

 

Hải đảo mộng mơ, ngắm mỹ nhân ngư ngất ngư ma dại

Lâu đài tình ái, phi thiên lý mã rệu rã thân tàn

 

Ngựa đường cùng vẫy vùng lôi bậy

Chó số tận lẩn thẩn cắn càn

 

Thắm thoát thoi đưa, bóng câu sang cửa bạc

Dần dà én liệng, hồn nguyệt ướp mai vàng

 

Ngựa mà được cánh y tiên giáng

Hùm lại thêm sừng hệt quái sanh

 

Đêm đến chó sủa vu vơ…, cảnh buồn tênh tẻ nhạt

Ngày đi ngựa tung mù mịt…, đời xa vắng mơ hồ

 

Khói quyện liên hoa ngạt ngào cúng Phật

Đèn lên kim mã thong thả đưa người

 

Ngựa vàng thong thả rước ả về dinh

Cây bạc nhẹ nhàng đưa nàng tới bến

 

Nhơn sám quy y, khách lai giác ngộ

Xà vong phù hộ, mã đáo thành công

 

Ngựa bầy bầy còn bị vây sư tử

Người riêng lẻ sao không mẻ ma cô

 

         Ngựa trung chủ sao kêu đĩ ngựa

         Gà thông thiên lại bảo ma gà

 

                          Áo bạc lòng vàng dầu kẻ quan người ngựa

                          Ngoài đen trong trắng dẫu ảnh thắng tôi thua

 

       Đua tuấn mã  ngựa chẳng thua mới lạ

                          Gặp cao nhơn người không thắng là hay

 

Gái có chồng như ngựa có cương

Người không đạo như thuyền không lái

 

Ngựa không thúc không thành ngựa giỏi

Đạo chẳng hành chẳng gọi đạo thiêng

 

Mã tiên thảo đắng hàn lương huyết

Kê tử hoàng ngọt ấm dưỡng tâm

 

Gió đưa cải ngọt về trời, rau răm lặng sầu tê tái…

Lôi hất ngựa vàng xuống đất, cỏ roi thoảng phất vi vu…

 

Suốt năm trời rong ruổi cầu tài, trâu cày ngựa kéo đời lam lũ

Ba ngày xuân ngao du chúc tết, mai ngắm đàn rung kiếp lãng du

 

Công tử mời thử miếng dưa, khoan đưa ngựa trắng

Tiểu thơ xin quơ keo mứt, đừng bứt mai vàng

 

Năm canh gà điểm từng canh một

Khắp hướng ngựa chào chẳng hướng riêng

 

Người ngã trận ngựa vận chuyển về

Chàng sa cơ thiếp vờ quên biến

 

Gió khuya tắt đèn lần phăng ra chỗ

Đường xa sẩy ngựa biết dựa vào đâu

 

Kia sương lấp lánh say cánh mai vàng

Đây cửa long lanh khép mành ngựa trắng

 

Song song là hai cửa sổ, hai người ngồi trong cửa sổ song song

Độc độc tức một áo quan, một người trốn giữa áo quan độc độc

 

Da trắng vỗ bì bạch

Rệp bự thở phì phì

 

Bỏ bại thành còn mất cỏn con, ngựa tung vó ung dung phiêu lãng

Quên ân oán ghét thương lẩn quẩn, người buông tay thong thả tiêu diêu

 

Cõi sắc không ngựa có đi về

Vòng sanh tử người chưa qua lại

 

Họa phước nan phân, Ông thất mã

                          Chánh tà bất thuyết, Phật niêm hoa

 

 

Kẻ lính quýnh, người điềm nhiên

Chồn láo liên, ngựa thong thả

 

Có qua có lại mới toại lòng nhau

Không tiến không lui chẳng vui ngựa được

 

Xe mười pháo bảy ngựa ba, biết ta biết người

Voi bốn đạn năm bom chín, điều lính điều quân

 

Ruồi lơ lửng đậu trên lưng lở

Ngựa hiên ngang phi dưới hang nghiêng

 

Xà số chín muồi về chín suối

Mã thân vàng rực chở vàng tay

 

Ngủ bụi nằm cầu đời vất vưởng

Lên voi xuống ngựa kiếp phong lưu

 

Trước vành móng ngựa người ngao ngán

Bên cẩu đầu đao kẻ ngậm ngùi

 

Voi giày ngựa xé đầy man rợ

Truồng lột bè trôi quá hãi hùng

 

Tứ mã phanh thây

Thập đạn bắn mạng

 

Hí hí hóa hi hi …, đời buồn quá ngựa vừa mất chủ

Lê lê lan lệ lệ…, chàng tiếc thay sáo mới sang sông

 

Trịnh trọng ngựa quỳ dưới mộ

Linh thiêng hồn hộ bên câu

 

Pháo hồng nổ chim về biển bắc

Chuông vàng đưa ngựa lại chùa nam

 

Phi nước kiệu khoan thai, ngựa đưa ngài qua ải

Buông dây cương thư thả, chàng rước ả về dinh

 

Ngựa bay giữa gió để lại dấu thấy chăng

Sương đọng trên mai tan ra không nghe thử

 

Thi ân bất cầu báo, ngựa rảo qua chuồng

Thọ lộc mạc khả vong, chó trông kỹ cổng

 

Mê đua đòi ngựa tan cơ nghiệp

Tưởng dục lạc tiên mất thần thông

 

Ngựa lai láng không ngờ lang lái

Gà bồn chồn chẳng nghĩ chồn bòn

 

 

Ngựa cương, nài thắng dây cương

Bò dở, chủ cho cỏ dở

 

Nhiều mối làm rối quan sùng

Lắm quà chở hoài ngựa quạy

 

Tớ chủ phải có hợp đồng

Ngựa người cần trông ân nghĩa

 

Trước kèn ta, sau kèn tây, giữa quý thầy đủng đỉnh

Trên mặt nhật, dưới mặt lộ, kế đáy mộ sẵn sàng

 

Phật đản huy hoàng, Vu lan thắng lợi

Hạ nguyên vời vợi, Nguyên đán xôn xao

 

Đối đối đâu đâu âu đáp đối

Thơ thơ thẩn thẩn vẫn thành thơ

 

Ngắm quê hương cuộc sống thanh bình

Về cổ tự ngựa hồng thoải mái

 

Ngựa thả oan gia đời nhẹ nhõm

Người buông ngôn ngữ cảnh thông huyền

 

Phố xứ hô, kim mã đáo phát bá hoàn phú quý

Thái dương chiếu, huỳnh mai khai hòa thiên sắc thanh tân

 

Thu lai huỳnh diệp  vân song lãng

Xuân đáo kim câu đệ ngộ huynh

 

Cựu tuế chủng mai tôn mỹ lệ

Tân niên họa mã đắc kiêu hùng

 

Sanh tử đa kỳ đa mộng tưởng

Phong trần kỷ độ kỷ tri âm

 

Khai bút long đằng du mã đáo

Điểm trà nguyệt xướng tặng hoa khai

 

Pháp thuật vô năng trừ định nghiệp

Thái dương bất khả chiếu nhân tâm

 

Phong xuy mã đáo thành kiện tướng

Hải xuất nhựt nghinh hóa xích châu

 

Nhứt dạ độc thư trừ vạn muội

Lục thời bái Phật ngộ thiên minh

 

Địa sanh bách ốc như yên họa

Thiên phụng thiên vân tợ táng dung

 

 

Xuân gia giao dịch lân phùng mã

Hàn sĩ đăng quang ngư hóa long

 

Đa câu hữu sự hoằng hoa phố

Độc thủ vô chiêu chấn võ lâm

 

Xuân nghinh Di Lặc sanh đa hỷ

Hạ bái Quán Âm phát đại bi

 

Xuân lai sóc nhật nghinh Di Lặc

Hạ chí vọng thời bái Thích Ca

 

Mã đáo quy y, hoa thỉnh Phật

Nhơn lai sám hối, tội phân sương

 

Bạch mộc thiêu hương du hóa mã

Huỳnh tinh lạc địa hoại thành mai

 

Độc độc, độc long trừ độc tiễn

Song song, song mã đáo song môn

 

Hồng kỳ, hồng nhật, hồng đa huyết

Bạch mã, bạch vân, bạch tịnh tâm

 

Tứ mã bất phục thị vô hảo chủ

Tam nhân đồng hành tất hữu ngã sư

 

Độc ẩm cà phê, hắc tiếp hắc

Song đàm thế sự, minh thừa minh

 

Xuân khứ, xuân lai, xuân bất tận

Pháp sanh, pháp diệt, pháp vô cùng

 

Duyên tận, duyên sanh, duyên bất định

Sư thành, sự bại, sự vô thường

 

Lộ thượng hắc câu truy ngoại tặc

Sơn trung huỳnh điển điểm mai hoa

 

Độc thọ khai hoa tam giới hưởng

Chúng câu hành hiệp ngũ châu an

 

Mộ khai bút họa vân lai chỉ

Triêu khởi trà châm mã ẩn bình

 

Khai bút nghinh xuân kim mã đáo

Trương phong phát lộc thiếu nhi chầu

 

Khai trương hồng phát kim câu đáo

Giao dịch thịnh hành quý khách lai

 

 

Xuân lai hạnh phúc, nhơn an lạc

Mã đáo thành công, thế thái bình

 

        SONG TOÀN

Vườn xuân mã đáo bụi hồng tung

Mỗi sắc mỗi hoa mỗi trẻ trung

Túi rượu bầu thơ đầy lãng mạn

Thanh gươm yên ngựa quá kiêu hùng

Trừ gian diệt bạo yên non nước

Đả hối bài tham tố lụa nhung

Thời chiến thời bình đâu cũng có

Võ văn nhật nguyệt sáng kiên trung

 

          VAY TRẢ

Tanh hôi nồng nặc quá ê chề

Thử rảo chợ đời có thấy ghê

Nhổ cánh vặt lông người nướng vịt

Moi tim cắt ruột kẻ thui bê

Dẻo dai sức lực tìm cao ngựa

Khoái lạc phòng the kiếm lẩu dê

Một mạng ăn rồi đền một mạng

Thương ai hụp lặn giữa sông mê

 

   GIÓ – TRĂNG  - SƯƠNG

Gió rong ruổi chưa bao giờ dừng lại

Những vu vơ khao khát mộng đời

Cửa đã mở - xin mời vào ngủ lại

Đêm bình yên …ta gió quyện thành trăng

 

Vân du mãi nhưng nào soi được

Những âm u tội lỗi rập rình

Trăng trầm mặc trên dòng sông nghiệp lực

Trải lung linh rọi sáng kẻ duyên lành

 

Vốn cô đọng lạnh lùng dằng dặc

Bao ưu tư phát tiết tinh hoa

Đợi bình minh nhẹ điểm sáng lòa

Sương từ giã hòa mình trong vô tận…

 

           XUÂN ẤM

Lành lạnh sang mùa, lạnh thế nhân

Ruổi rong góp nhặt lạnh kim ngân

Chẳng mong sưởi ấm bao hồng lộc

Chỉ giác ngộ là xuân đến chân

 

       TÂM SỰ CỦA NGỰA

Gặm nhấm chút xơ hoang dại

Trầm tư mặc tưởng ngày qua

Bao năm tháng ngược xuôi tất tả

Khắp núi đồi vất vả xuống lên

Ta không thể nào quên

Từng ngọn roi vun vút

Từng vết hằn tủi nhục

Hoàng hôn rơi; dốc khúc khuỷu, gập ghềnh

Như tình người thế thái, bấp bênh

Bình minh gọi; đường xa xôi, diệu vợi

Xa như mộng thanh nhàn, đổi mới

Vượt bao nguy hiểm rập rình

Trải bao khói lửa điêu linh

Ta nào chồn chân mỏi vó

 

Rồi một hôm trên đỉnh phù vân

Cất tiếng hý tan màn sương dày đặc

Soi bóng mình giữa suối nguồn trong vắt

Phụng sự một đời- nghĩa khí kiên trinh

Ôi thế nhân còn lại một chút tình

Xin gởi gắm, quên tháng ngày đày đọa

Xin thứ tha những bất kham tai họa

Trả hết nợ đời ta mặc sức tiêu diêu…

 

              XUÂN CẢM

Xuân đến tha ma buồn não ruột

Tết về cửa Phật lặng an tâm

Đường mai lả tả, kèn inh ỏi

Hạt bụi chờn vờn thoáng biệt tăm

 

BÓNG CÂU

                 Thắm thoát bóng câu qua cửa sổ

                 Lẹ làng cánh nhạn khuất trời thanh

                 Thời gian chẳng đợi ai tầm đạo

                 Hỏi lá vàng sao tiễn lá xanh?

 

   

 
   

 

   

 

  BẠCH  Mà VÂN

                                   “Thui thủi thẩm thơ thành thơ thẩn

                                     Ngu ngơ ngẫm ngựa ngỡ ngựa ngon”  

Anh là  con bạch mã

Em là mây trắng trôi

Mã không tìm mã nữa

Chỉ ước cởi mây thôi

 

Cỏ xuân lên son trẻ

Song trắng quả đẹp đôi

Cùng ngắm nguyệt lưng đồi

Nghe hồn mai thổn thức

 

Anh tâm viên ý mã

Em tức cảnh sinh thi

Mai lả tả…, mây đi

Ngựa lui về cổ tự

 

LUÂN CHUYỂN

     “ Luân hồi lỡ đã gặp nhau

 Bỏ bờ huyễn mộng qua cầu chơn như “

“Xưa em là chữ viết

Nằm trong lòng cuốn kinh”

Anh là thiền sư ẩn

Chiêm nghiệm dưới ánh trăng

 

Xưa em là hồng thắm

Khoe sắc rực nắng thềm

Anh là bươm bướm lượn

Ngây ngất nhụy ngọt mềm

 

Xưa em là mây trắng

Khắp núi đồi lang thang

Anh là ngựa qua suối

Bóng khẽ chạm mây ngàn

 

Xưa em là nhền nhện

Giăng giăng võng tình ru

Anh là Đường Tăng rối

Gỡ tơ lòng thiên thu

 

Xưa em là con Cún

Giữ cửa nhà phú ông

Anh là người khách lạ

Lạc đường chọc sủa chơi

 

Xưa em là con mèo

Đói lả nằm co ro

Anh là nồi thịt xíu

Bốc mùi mang đến cho

 

 

 

Xưa em là đốm lửa

Nằm ẩn vùi dưới tro

Anh là tàn thuốc lạnh

Bươi được nối thơm tho

 

Xưa em là hạt trắng

Ai vô tình đổ xòa

Anh là ăn mày lượm

Vui mừng giữa chợ hoa

 

Xưa em là manh chiếu

Chơ vơ giữa hiên nhà

Anh là tay lãng tử

Đêm về đắp ấm qua

 

Nay em là thiếu nữ

Nằm trong vòng tay ai

Anh là chàng trai lạ

Đếm từng hơi thở dài

 

Mai em thành thiếu phụ

Tay bế bồng con thơ

Anh là làn gió mát

Thoảng bên ngoài vu vơ

 

Mốt em thành bà cụ

Cháu dắt dìu đi chơi

Anh lại thành chữ viết

Nằm trong lòng cuốn kinh

 

                    KIM MÃ ĐÁO

         “Gió đưa cành trúc la đà

Tiếng chuông Thiên Mụ, canh gà Thọ Xương”

         Kim đưa giục mã lên đường

Cong cong chữ S, thương thương câu tình

     Tình tính tang là tang tính tình…

     Ngựa vàng mình ơi ngựa vàng ơi !

     Nào thích thú đến đây chơi…

     À là à ơi…., À là à ơi…

 

 

 

 

   

    

 LƯƠNG CHÂU TỪ

 

 

Bồ đào mỹ tửu dạ quang bôi

Dục ẩm tỳ bà mã thượng thôi

Túy ngọa sa trường quân mạc tiếu

Cổ lai chinh chiến kỷ nhân hồi

Vương Hàn

 

 

Bản dịch chữ  Nôm đầu tiên ở nước ta:

   

Chữ Quốc ngữ:

 

Rượu đào vơi chén pha lê,

Ngập ngừng hầu uống đàn kề bên tai

Sa trường say ngã chớ cười,

Xưa nay chiến địa mấy ai đặng về.

 

Vô danh

 

 

Ruợu ngon Bồ Đào đựng trong chén ngọc dạ quang, toan uống nữa thì tiếng Tỳ Bà đã giục lên ngựa. Xin bạn chớ chê cười  tôi say nằm trên bãi chiến trường vì từ xưa đến nay đi chinh chiến có mấy ai trở về

                                                                          Trần Trọng San dịch

 
   

 

 

Rượu nho kèo chén lưu ly,

Uống thì trên ngựa tiếng tì giục sôi.

Say nằm bãi cát chớ cười,

Xưa nay chinh chiến mấy ai đã về.

 

Trần Trọng Kim dịch

 

Bồ Đào rượu tuyệt chén lưu ly

Thôi uống, Tỳ Bà giục ngựa đi

Bạn chớ cười người say trận địa

Xưa nay chinh chiến chẳng còn chi

 

Bồ Đào rượu tuyệt chén pha lê

Tỳ giục ngựa rồi uống chửa phê

Bạn nhạo chi người say cửa ải

Xưa nay chinh chiến mấy ai về

 

Tuyệt diệu Bồ Đào rót dạ quang

Ngừng thôi lên ngựa nhạc Tỳ vang

Sa trường nghiêng ngã khoan cười bạn

Chinh chiến chưa rồi nấm mộ hoang

                                                                          Nguyên Thạnh dịch

 

 

CÂU ĐỐI MIẾU BÀ CHÚA NGỌC BÌNH DƯƠNG



1. Chúa Ngọc linh thiêng trừ ách nạn
    Bình Dương thịnh vượng nở phồn hoa

玊 主 最 靈 除 厄 難

平 陽 極 盛 現 繁 華

Sacred Ngoc Lord eliminates bad accidents.
Prosperous Binh Duong propagates bright lights.

 

2.Bình Dương đổi mới bừng sinh khí
   Chúa Ngọc hiển linh độ khách trần

平 陽 改 化 開 生 氣

玊 主 顯 靈 渡 客 塵

Innovating Binh Duong arises breath of life
Sacred Ngoc Lord helps living on earth

 

3.Chở che cổ miếu Cầy cao vút
   Cảm kích từ tâm Hổ thảo hiền

廕 垂 古 廟 樹 高 遠

感 激 慈 心 虎 孝 賢

Covering old temple, both trees immeasurably high
Admiring merciful heart, one tiger good natured

 

 

 

 

 

 

 

MỪNG MIẾU BÀ CHÚA NGỌC BÌNH DƯƠNG

Miếu Hai Cây Cầy

Tức miếu Bà Chúa Ngọc

Cầy vẫn trơ gan cùng tuế nguyệt

Miếu thầm tỏa sắc với quê hương

Hổ về phủ phục

Người đến khấn nương

Dẫu trải bao:

Chiến chinh khắc nghiệt

Tai nạn tang thương

Nhưng lạ thay:

Miếu vẫn lặng lẽ ngát hương

Cầy lại âm thầm che chở

Dời đổi một lần

Trùng tu mấy độ

Có nguyện cầu vì mấy ai không khổ

Bà hiển linh cũng để hộ dân tình

Chút mưa móc nhuận thấm sinh linh

Qua cảnh đời trắc trở

Rồi cũng nhờ:

Từng bàn tay nâng đỡ

Từ tấm lòng thiết tha

Miếu Bà giờ đã nguy nga

Tỏa hương sắc cùng Bình Dương rạng rỡ

Gió về lồng lộng

Đất hóa thơm tho

Thu sang phơi phới

Người thấy thảnh thơi

Mừng bá gia bá tánh khắp nơi

Cùng trẩy hội rước Bà về ngự…

 

 ÂM VANG

Đêm giao thừa…

Thắp nén nhang…

Nghe tiếng khói lan

Nghe tiếng sương tan

Nghe bóng mai vàng in nước

Nghe đâu đây cánh chim nhẹ lướt

Bay giữa không trung

Nghe âm vang vó ngựa oai hùng

Về thăm chữ S…

                                                

                LỜI NHẠC XUÂN     

          

                                                   LÀN KHÓI XUÂN…

Một sớm trên Saigon, tôi thả xe dạo phố, đường lung linh ngập nắng, ngàn lời ca từ gió… mơn man khẽ đưa xuân về, gọi ngàn hoa ngát hương, bướm bay bay chập chờn…

Hoa say tình vì bướm, bướm buộc đời vì hoa, khi mùa xuân bỏ ngõ hoa bướm sầu vì mơ…

Hoa chưa tàn còn bướm, bướm chưa tàn còn hoa, ta như tàn là khói, theo mây về trời xa.

Làn khói xuân hóa mây trôi bềnh bồng, ngàn cánh chim vút theo lên trời cao, rồi nắng mai hỏi mây trôi về đâu, ngàn chim hót về thênh thang tự do.

Ngàn bóng mây lướt nhẹ êm đềm, ngàn tiếng chim hát mừng thanh bình. Lòng đã vui giữa ngàn huy hoàng, lòng chẳng nao giữa ngàn điêu tàn và lòng vẫn xuân dẫu đời chẳng còn xuân.

 

                                                           XUÂN CHÚC

Xuân đến rồi xuân lại đi , xuân đi rồi xuân lại về, xuân về ta lại bày ra: bao nhiêu là thiệp, bao nhiêu là quà.Tiếng trống giao thừa ầm vang, chuông ngân ngọt khúc nhiệm mầu. Chúc mừng xuân rộn ràng ca, vi vu lời mộng, êm êm lời tình. Nắng hồng cợt đùa, hoa bướm chập chờn.Mứt trà sẵn sàng khai bút đầu năm. Tét hóa thiên đường, đây đó tưng bừng…, ta đến từng nhà chúc phúc mừng phong.

Chúc mừng tình người nở đóa mai vàng, chúc mừng trăm họ êm ấm giàu sang. Chúc mừng nhà nhà năm mời phát tài, khấn cầu bốn biển năm châu thái bình.

                                                           XUÂN DẠO

Nhẹ nhàng Xuân đến chơi, tung én bay lưng trời, nghiêng cánh trao cho đời, giọt lung linh mắt thơ.Dịu dàng Xuân ghé sang, khoe áo mai rực vàng, ai đó đang mơ màng, tình thương lên sắc lan.

Kìa Xuân vừa đến – chồi non bừng rung, tiếng ca hy vọng một năm vẻ vang.

Kìa Xuân vừa đến -  niềm vui tỏa lan, thiệp reo ngọt đàn hạnh phúc an khang.

 

                                                           XUÂN NỒNG

Saigon ơi ! Nàng Xuân từ đâu đã về, làm ai ngất ngây. Này bạn ơi !  Cùng ta cùng ca đón mừng nàng Xuân thắm tươi. Kìa… nắng loang trên đường, vàng gieo cánh mai, én say hương nồng nhẹ rơi…Và… phép Xuân nhiệm mầu, nối ta lại gần vòng tay thiết tha…À …à…a…

Bừng lên bừng lên, lửa reo tim hồng buồn lên khói tan. Một năm đã qua biết bao thăng trầm cùng nhau sẻ chia.

Nào cùng nâng ly lên bạn ơi ! Chúc mừng Xuân sang mãi bình an sẽ giàu sang.

Nào cùng nâng ly lên bạn ơi ! Chúc tình bạn ta như biển lan, cùng nhau hát vang …Xuân nồng…

 

                                                           XUÂN MỚI

Tết đến huy hoàng, rực ngàn hoa bướm bay. Tết đến sum vầy, tiệc bày reo sóng sôi…

Nào cùng nâng ly chúc như ý đi, nào cùng say sưa ngắm bao đóa mai. Gởi ngàn yêu thương thiệp theo ngàn én, gởi màu dưa tươi nhuộm thắm má người.

Ti tách than hồng gọi trà thơm lan ngất ngây. khói vướng mi mừng nhòa rưng rưng sôi bánh chưng…Kìa ! Tiếng em thơ cười …, làm cho hoa nở mau, làm cho chim vút bay, mùa xuân say nước reo.

Có bóng Xuân về gọi bàn ơi lên chất men. Có bóng mai vàng tình nhân gian nghe chứa chan và bóng giai nhân cười…, làm cho ai xuyến xao, làm cho tim muốn trao, ngàn chim chao nước nghiêng.

Tết đến huy hoàng, điểm hồng tay bé thơ. Gió thoảng hôn nàng làm bờ môi khẽ rung. Nào cùng du xuân đến bao tỉnh xa. Lặng nhìn quê hương đổi thay săc da. Đường dài thênh thang lượn qua nhà mới, rộn ràng nơi nơi…tình xuân ấm nồng…

 
Nguyên Hạnh sưu tầm


Trên Facebook

 

Âm lịch

Ảnh đẹp

Từ điển Online

Từ cần tra:
[Dịch văn bản]
Tra theo từ điển: